THỐNG KÊ TRUY CẬP
Số người đang online: 40
Số lượt truy cập: 3565430
QUANG CÁO
NGÀY TRỞ VỀ 30/10/2020 3:04:29 CH

          Sân trường còn đây dệt nhớ thương

           Mỗi hồi kỉ niệm mỗi vấn vương

                   Đã nghe xao xác heo may lạnh

                  Thương bóng thầy xưa khuất cuối đường.

                                                           (sưu tầm)

       Cuộc đời mỗi con người là một cuộc khám phá vô hạn, khám phá thế giới, khám phá bản thân. Khi mới lọt lòng, mỗi chúng ta đều mang đôi mắt tròn to háo hức của một đứa trẻ khát khao bước vào cuộc sống đang rộng mở, để rồi từ đó, hành trình thời gian từng ngày đưa chúng ta đễn với những trải nghiệm mới, những nấc thang mới và những tầm cao mới. “Sống là không chờ đợi!”- đó gần như là phương châm sống mặc định của mỗi một con người trong xã hội hiện đại.

          Tôi trở lại trường TH Lệ Ninh - trường cấp một của tôi vào một chiều cuối thu. Sân trường ngày chủ nhật vắng tanh không một bóng người. Chính tôi cũng không hiểu điều gì đã đưa mình về lại nơi đây sau mười ba năm từ giã, để rồi trong cái se lạnh của tiết giao mùa, tôi đứng lặng một mình giữa sân trường đầy gió. Một chiếc lá bàng xoay vòng khẽ khàng đậu lên tóc. Bất giác một điều gì đó dâng lên trong lòng, hình như có tên là “nỗi nhớ”. Kia vẫn là cột cờ cao vút với lá cờ đỏ thắm tung bay. Kia vẫn là nơi đặt chiếc trống trường đã cũ mòn theo năm tháng. Vẫn những dãy phòng học quen thuộc, vẫn ghế đá hàng cây rợp bóng. Và xa xa nơi cuối dãy, chính là lớp học thân thương ngày nào. Mỗi bước chân tiến gần hơn đến phòng học cũ, trái tim tôi lại đập rộn ràng và thổn thức đến lạ, cảm giác như cô bé ngày nào mới vào nhập học. Đẩy khẽ cánh cửa lớp, hàng loạt những kỉ niệm bỗng ùa về trong phút chốc. Trên bục giảng vẫn như còn thấp thoáng bóng cô giáo tôi hao gầy, người cô đã không chỉ cho chúng tôi tri thức mà còn yêu thương chúng tôi bằng tình yêu của một người mẹ, người cô đã bao lần suýt phải rơi nước mắt vì lũ học trò quỷ sứ chúng tôi, chỉ vì chúng tôi đã quá non nớt, quá vô tâm mà không hiểu được lòng cô. Văng vẳng đâu đây tiếng nói cười, nô đùa của chúng bạn giờ ra chơi, tiếng lũ con trai hò hét đá bóng, tiếng đám con gái thì thào nhỏ to bao thứ chuyện trên đời. Tất cả như một thước phim quay chậm hiện về trong tâm trí tôi, thực và đầy sống động. Kỉ niệm nhìn từ võng mạc tuổi thơ và lưu ảnh vĩnh viễn. Hành lang này, ô cửa này, ngăn bàn này, mỗi một thứ đều quá thân quen, chất chứa những hoài niệm, tưởng như mới ngày hôm qua mà cũng tưởng như xa lắm. Nỗi nhớ bỗng ùa về trong lồng ngực, có chút buồn và nhiều tiếc nuối. Tôi bỗng dưng ước mình được bé lại dù chỉ trong phút chốc. Giá như được sống lại không khí của một tiết học ngày xưa, hứa với cô giáo sẽ nghiêm túc hơn, ngoan hơn. Giá như được về lại giữa vòng tay yêu thương của bè bạn. Giá như thượng đế nhầm lẫn mà quay ngược chiếc đồng hồ thời gian, để tôi được soi mình trong tấm gương quá khứ, một lần nữa…

          Trường xưa vẫn vậy, luôn dang rộng vòng tay thân thương đón chào và che chở biết bao thế hệ học trò còn bé dại. Và những người cô người thầy tóc đã điểm sương vẫn ngày ngày cần mẫn chèo lái con đò của đời mình. Dẫu biết sang bến bờ kia cũng sẽ vẫy chào tất cả, dẫu biết rồi mai đây trong lớp trẻ ấy cũng sẽ có người vô tình quên lãng, nhưng thầy cô vẫn vì chúng con mà miệt mài với thiên chức cao cả, vẫn trìu mến dõi theo từng bước chúng con vội vàng tung cánh. Vâng! Thầy cô ơi! Chúng con sẽ mãi mãi biết ơn và không bao giờ quên được những tháng ngày được ngụp lặn trong biển vàng tri thức, được dạy dỗ bài học làm người, được bao bọc trong tình thầy trò thắm thiết. Chúng con nguyện hứa sẽ cố gắng hơn nữa, nỗ lực hơn nữa để đền đáp công ơn cô thầy. Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và khát vọng, rồi mai đây chúng con sẽ dang rộng cánh chim tung bay vào đời, nhưng chúng con sẽ mãi không quên thầy cô chính là những người đã chắp cho chúng con đôi cánh, đã khơi lửa đam mê để chúng con bay cao hơn nữa, xa hơn nữa trên bầu trời…     

          Là một con người ai chẳng có ước mơ. Ai cũng canh cánh trong lòng những mơ ước những hoài bão cho tương lai. Tôi cũng vậy. Tôi ước mơ rất nhiều. Nhưng điều tôi muốn đạt được nhất là “Ước mơ trở thành một giáo viên”. Cái ước mơ đó không khó nhưng quả thật cũng không phải dễ đối với tôi. Nghề giáo viên theo tôi thấy là một nghề rất có ý nghĩa và quan trọng. Đó là một ngành nghề mà về mặt tri thức cũng như đạo đức đều phải tốt vì khi bạn trở thành một giáo viên bạn là một tấm gương để các em nhỏ làm theo bạn. Nếu như bạn có một nền đạo đức không tốt bạn sẽ vẽ lệch hướng cho các em học sinh và sẽ làm cho các em ấy nhận thức sai về mọi điều. Nghề giáo viên là nghề hướng dẫn cho các học sinh tạo điều kiện cho các em biết thêm nhiều kiến thức nâng cao phát triển trí óc, rèn luyện các em thành những búp măng non có ích cho xã hội. Mọi người sẽ yêu quý và kính trọng bạn nếu bạn là một người giáo viên… Song không điều gì quan trọng hơn bạn yêu thích nghề này và có niềm đam mê, nhiệt huyết cháy bỏng. Mọi người xung quanh tôi ai cũng phản đối tương lai tôi sẽ chỉ là một giáo viên chỉ vì một lý do “nghề ấy cực lắm”. Nhưng tôi tự chủ được rằng, nghề nào mà chẳng cực, cực hay không cực là đều là do chính bạn. Nếu bạn có một ý chí, niềm đam mê và lòng kiên trì thì tất việc gì bạn muốn cũng thực hiện dễ dàng. Những điều kiện bạn phải làm để đạt được ước mơ: Đầu tiên bạn phải chăm chỉ học tập từ lúc còn bé để có một nền tảng tri thức cao và thường xuyên rèn luyện đạo đức bản thân như là lễ phép, vâng lời, làm việc tốt, hoạt động từ thiện giúp mọi người,…Nuôi ý chí không bao giờ nản lòng trước những thử thách khó và phải kiên trì vượt qua.

          Người ta nói trên đời có hai nghề rất cao quý là nghề giáo và nghề y. Tôi cảm thấy rất tự hào và hạnh phúc bởi vì hôm nay ngày trở về trường xưa cũng là ngày tôi vinh dự cầm trên tay tờ quyết định về nhận công tác tại trường, mọi cảm xúc như v òa.Vậy là ước mơ của tôi đã thành hiện thực rồi. Được đứng trên bục giảng, được giảng bài cho các em học sinh, được chắp cánh những ước mơ cho bao thế hệ học sinh trong tương lai.

Tôi lớn lên ở miền quê Lệ Thủy

Thuở học trò giữ dấu ấn không phai

Ngôi trường xưa nay có nhiều thay đổi

Vẫn không mờ kí ức tuổi học sinh.

Tiểu học Lệ Ninh tên ngôi trường tôi đó

Đã dìu dắt bao thế hệ bước vào đời

Ai từng là học sinh thời trẻ nhỉ?

Cảm nhận gì về mái trường thân thương.

Xa trường bao năm, hôm nay trở lại

Thấy trường mới được xây dựng khang trang.

Bao thầy cô dạy ta thời trước đó,

Vẫn dìu dắt thế hệ trẻ bây giờ.

Tháng năm trôi qua nhưng không ngừng nghỉ,

Cống hiến sức mình về đất nước mai sau.

Muốn nói biết bao nhiêu điều tâm sự

Cảm ơn người đã dạy ta lớn khôn.

Những bài giảng, lời thầy con nhớ mãi

Mang theo suốt cuộc đời kiến thức thầy trao.

 

Quên sao được những ước mơ cháy bỏng

Khi ta còn lứa tuổi của học sinh

Quên sao được tuổi học trò đầy mơ mộng

Đã để lại những kỉ niệm khó phai tàn.

Quên sao được ơn thầy cô dạy dỗ

Hun đúc ta những ước mơ vào đời.

 

                                     Người viết: Nguyễn Thị Hồng Vân

                                     Giáo viên: Trường tiểu học Lệ Ninh

                                     

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN
Nguyễn Thị Yến Hằng - HT
Nguyễn Thị Yến Hằng - HT
Nguyễn Hoài Giang - QTM
Nguyễn Hoài Giang - QTM
Admin
Admin
ĐĂNG NHẬP

Tên đăng nhập
Mật khẩu
HÌNH ẢNH
LIÊN KẾT WEBSITE


TRƯỜNG TIỂU HỌC LỆ NINH - HUYỆN LỆ THỦY - TỈNH QUẢNG BÌNH
Điện thoại: 052.3996231 * Email: thleninh@lethuy.edu.vn